Tuesday, October 5, 2021

Chạy đến vô cùng Bài viết của blogger Tuấn Khanh - Cuối Tháng 7 năm 2021

Đoàn người rời bỏ Sài Gòn về quê vì dịch bệnh COVID-19

Hình ảnh đoàn người bồng bế nhau đi bằng xe máy, theo báo chí trong nước là lên đến hàng ngàn, di chuyển từ Sài Gòn tỏa đi nhiều hướng, chạy về quê nhà trong lúc dịch bệnh và lệnh phong tỏa ngặt nghèo này, đang làm nhói tim không biết bao người.

Có người đi đến 800 cây số để về miền Trung, và có người đi gần gấp đôi như vậy để đến Nghệ An. Và còn rất nhiều đích đến nữa. Ngoài những nhóm xe máy, người ta còn thấy cả những gia đình đi bằng xe đạp, thậm chí là liều lĩnh đi bộ. Tất cả đều là người nghèo Việt Nam, những con người cần lao từ mọi miền đã đổ về Sài Gòn, tìm một công việc để dựng đời mình, hoặc để kiếm chút ít dư dả gửi cho cha mẹ ở quê.

Lý do họ rời bỏ Sài Gòn, bởi không còn tin tưởng vào các chính sách chống dịch của nhà cầm quyền, và cũng không đủ sức để cầm cự thêm nữa khi mất việc, không còn gì để sống tiếp nay mai. Hẳn nhiên, chính quyền Hồ Chí Minh đang nợ những con người này một lời xin lỗi, vì đã không cưu mang họ được, qua những tháng ngày này, bất chấp việc tuyên truyền nói dối rằng luôn lo đủ cho mọi người gặp khó khăn.

Nhưng không phải vì chính quyền hết khả năng trong đại dịch. Bản tin tài chính cuối tháng 7-2021 của Ủy ban thành phố Hồ Chí Minh khoe rằng bất chấp đại dịch khó khăn, ngân sách vẫn bội thu. Ước tính sức người 10 triệu dân và sản vật, giao thương ở Sài Gòn vẫn làm ra mỗi ngày 1.500 tỷ đồng để nộp cho ngân sách Trung Ương theo chỉ tiêu được giao. Con số thu được đang tăng nhanh, nên chỉ sáu tháng thôi, đã đạt 54,42% trên tổng thu theo kế hoạch.

Vậy đó, mà từng hộp cơm cho người nghèo, từng cọng rau cho kẻ khó… hầu hết là các cuộc tự nuôi, tự cứu nhau đầy khó khăn của người dân. Không chỉ ngăn chặn con người ra đường vì lệnh giãn cách, mà các lực lượng kiểm tra, ngăn chặn đủ thành phần của nhà nước còn ngăn cản cả rau, thịt, sữa… thậm chí là cả tã trẻ em và băng vệ sinh phụ nữ, cũng như là tiền mặt được vận chuyển của ngành ngân hàng. Sài Gòn như một người phụ nữ bị ép vào trò chơi trừ tà thời mông muội, phải chịu đói khát, phải bị trói buộc, kiệt sức không biết xoay trở ra sao lúc này. Dĩ nhiên, những dân cư yếu ớt nhất, dễ tổn thương nhất của vùng đất này đành phải chọn dứt áo ra đi.

Không được hứa hẹn gì một cách thực tế từ người cầm quyền, và cũng lao đao vì không đảm đương nổi bản thân, hàng ngàn con người đã gói ghém tư trang và lên đường. Họ ngủ vật vạ dọc đường, tránh né các sự chận bắt của các chốt kiểm tra trên quốc lộ. Có người chở vợ đang mang thai. Có gia đình chở 3-4 người trên một chiếc xe máy nhỏ. Có cả người mẹ đơn thân chở lùm xùm đồ đạc, phía sau là đứa con chỉ mới hơn 10 tuổi, ôm giữ em nhỏ của mình.

ditansaigon5c.jpeg
Một gia đình với con nhỏ đi xe máy đường xa rời bỏ Sài Gòn vì dịch bệnh. Hình: Facebook

Sài Gòn, từ thuở khai thiên lập địa đến nay, là nơi con người tìm đến chứ không phải rời bỏ, nhưng đây là lần đầu tiên xuôi tay nhìn thị dân từ giã mình. Buồn hơn nữa, Con người bị những nơi chôn rau cắt rốn của mình từ chối tiếp nhận.  Từ ngày 1-8, nhiều tỉnh như Quảng Ngãi, Thừa Thiên- Huế, Lâm Đồng… tuyên bố sẽ không nhận người của mình trở về, vì sợ có dịch, cho dù những người này đã có giấy xét nghiệm âm tính (có thời hạn ba ngày). Sợ không về được nhà, nhiều người chạy thâu đêm, mệt lả và vất xe lăn lóc giữa đường. Cha mẹ, con cái ôm nhau trên con đường quốc lộ cố dành sức để đến nơi, lách được vào mà không bị từ chối.

Trên con đường Bình Phước dẫn về Đắk Nông, có nhiều gia đình để nước, thức ăn nhanh trước cửa để đón những chuyến xe bơ phờ như vậy. Có một cụ già tóc bạc phơ, cứ cầm chai nước vẫy vẫy, đưa cho những chiếc xe sà vội vào nhận rồi lại lên đường. Vội đến mức chỉ còn nhìn nhau, gật đầu, chứ không còn thì giờ để kéo khẩu trang xuống nói lời cảm ơn. Nhìn những điều như vậy - và cả những câu chuyện phát cơm từ thiện, lăn xả giúp nhau của người dân bao lâu nay - là những chương sách đời cảm động, ấm lòng khôn cùng trong thời phong tỏa. Nhưng có ai đó đã nói nhỉ? Trong một xã hội vận hành, đôi khi, điều ấm lòng nhìn thấy cũng có giá trị như cáo trạng đầy câu hỏi về thời đại, về chế độ.

ditansaigon7c.jpeg
Thùng tiền của người dân ủng hộ những người phải rời bỏ Sài Gòn đi hàng trăm cây số về quê vì dịch bệnh. Hình: Facebook

Người miền Nam được hai lần nhìn thấy những cuộc di tản tự phát của người dân. Lần nào cũng có thể rơi nước mắt, dù có hướng ngược nhau.

Lần một, đó là dòng người chạy tránh những ngày kết thúc cuộc chiến năm 1975. Họ lìa bỏ mọi thứ, chấp nhận mất hết và chạy về phía Sài Gòn: một chỉ dấu của người dân vẫn chọn chạy về phía chế độ cầm quyền của mình, dù cho ngày thường họ có ghét hoặc không yêu đi nữa. Hình ảnh của dòng người tất tả chạy với đủ loại phương tiện, đến giờ vẫn làm người ta nao lòng, và thậm chí xen lẫn sự cảm kích trước sự giúp đỡ trong khả năng cuối có thể của một chế độ đang tàn lụi, vẫn ước muốn che chở công dân của mình.

Lần hai, năm 2021, dòng người đó lại tháo chạy khỏi Sài Gòn. Cuộc di tản không phải tìm về miền đất hứa, mà chỉ tháo chạy như một bầy kiến tán loạn ra khỏi nơi ngụ cư của mình, bởi một cú đập mạnh của công cuộc “chống dịch như chống giặc”. Những con vi-rút vô hình trước mắt, giờ lại như được biểu trưng bằng hình ảnh con người. Họ chỉ có vài con đường: vào trại cách ly, gồng mình chờ cứu giúp ở nhà trọ, hoặc chấp nhận bị giam nhốt ở nơi làm việc với chính sách duy ý chí có tên “3 tại chỗ”: ăn một chỗ, ở một chỗ và làm việc cũng ở đó.

Những con người ấy, vượt ngoài tầm các kế hoạch của chỉ thị 16 hay đợt phong tỏa với quân đội, trở thành chuyện khó của những người cầm quyền ở Sài Gòn, nên họ được cho phép rời đi. Nhưng rồi trớ trêu là lại bị chặn giữ, ngăn cản ở nơi họ muốn tìm về. Những con kiến-thân phận đó loay hoay chạy từ trên miệng chén rồi lại xuống dưới, mệt nhoài trong những lời tuyên bố an dân vẫn lấp lánh kiêu hãnh trên hệ thống truyền thông.

Trên các trang mạng xã hội, thậm chí là báo chí Nhà nước, có không ít hình ảnh mô tả về cuộc di tản lạ lùng này. Có ảnh những đôi vợ chồng tựa vào nhau ngủ vùi chốc lát trên đường chạy. Có ảnh những đứa nhỏ ngủ mà tay vẫn bấu chặt lấy anh chị của mình như sợ thức dậy sẽ không còn thấy ai. Những gương mặt vô danh ấy quá đỗi nhọc nhằn trên cung đường chạy đến vô cùng. Trong số ấy, chắc cũng không ít người đã đóng góp cho những con số bội thu của Hồ Chí Minh hàng năm, vẫn được đọc lên trong những tràng vỗ tay của giới quan chức mừng tổng kết thu ngân sách thắng lợi.
 Comments:

Người Quan Sát says:
31/07/2021 13:18

Giật mình khi nhìn hình ảnh những đoàn người lũ lượt rong ruổi trên xe tìm đường trốn chạy , một phần Đại Lộ Kinh Hoàng 1972 , một phần những tháng trước 30/4/75 hiện về ,
Cảnh vạ vật trong cách ly tập trung , cảnh chờ chuyển đi cách ly tập trung ... gợi nhớ Mậu Thân 68 , dân SảiGòn tan cửa nát nhà , phải tạm trú trong các trường học , các bệnh viện .. tìm nơi an toàn .

Lịch sử lập lại ?
Lần này không phải người với người , mà người với Coronavirus , dưới mắt dân thường là vô hình vô ảnh , là̀ kẻ thù ẩn mặt !
Con người ai cũng sợ chết , khi cái chết vô hình vô ảnh được kích lên tầng cao ... càng làm con người hãi sợ , sợ tột đỉnh ; thêm vào ngăn sông cấm chợ , cách ly , giãn cách , khoanh vùng , giấy xét nghiệm ,giấy đi đường ,giới nghiêm ..... gây thêm sự căng thẳng toàn xã hội .

Rõ ràng chết dịch chưa tới 2000 người trong gần 2 năm nay , đa phần là già cả và mắc sẵn bệnh nền ! So với "đaị dịch" giao thông còn thua xa ; nhưng người ta bấn loạn , vì những chí thị vì những tập trung cách ly , ngăn sông cấm chợ , giới nghiêm ... như gió thổi vào lửa !!!
Không hay chưa chết vì Coronavirus mà chết vì bệnh khác không được chữa trị , chết vì không tiền thất nghiệp , chết vì đói khổ ....
Chưa chết vì virus nhưng chết vì hoảng loạn ! Tranh nhau về quê tránh dịch ! Cả một sai lầm lớn ; ở đâu cũng phải ăn để sống , không thể cạp đất mà sống ! Vậy thì về quê có là giải pháp cho lúc này ??

Hỏi tức trả lời . Tất cả là do chính quyền, họ muốn nó như vậy ... thì nó như vậy . Bởi nhà nước luôn định hướng dư luận , hướng dẫn dư luận bằng truyền thông , TV, bích chương ..!!! .
Đường nào cũng về La Mã , đừng hoảng !!!


nguyễn việt says:
31/07/2021 20:49

Câu nói hơn ba nghìn năm trước của Vua Davit vẫn là ngọn đèn cho mỗi dân tộc noi theo "..Phước cho dân tộc nào có Chúa là Đức Chúa Trời Mình .." trích từ kinh thánh ,sách Thi Thiên 33:12 và 144:15 . Nội hàm của câu trên gồm có nhiều điều nhưng có điều quan trọng nhất :
-Có được những người lảnh đạo biết Yêu thương đồng bào, dân tộc như mình và sự Khôn ngoan thật từ trên cao .
Có ai yêu thương đồng bào mình khi để đồng bào lâm vào cảnh khốn cùng phải tự" lấy lá rách ít đùm lá rách nhiều "trong khi trong kho mình có đủ mọi khả năng dể giải quyết vấn đề ?

Niễn Lú says:
01/08/2021 04:32

_"Lần một, đó là dòng người chạy tránh những ngày kết thúc cuộc chiến năm 1975. Họ lìa bỏ mọi thứ, chấp nhận mất hết và chạy về phía Sài Gòn" ở đó chánh phủ VNCH đang cố gắng dang tay che chở công dân của mình
_Lần hai, năm 2021, dòng người đó lại tháo chạy khỏi thành Hồ quĩ ám vì sự bỏ mặc dân tình đói khổ, cắt nguồn sống của họ. Dã tâm hơn, bọn chúng còn nghĩ ra những trò tàn ác cướp bốc của dân từ đảng quĩ CSVN.

 

No comments:

Post a Comment